Năm 2026
Nhật Ký Đọc Sách
“ A reader lives a thousand lives before he dies. The man who never reads lives only one.
Mục tiêu
2/10
20% hoàn thành
Lịch sử đọc sách
2026
Đã đọc
Đang đọc
Dừng đọc
Sắp đọc
← Cuộn để xem thêm — nhấn để mở chi tiết
16:02 01/03
•
tr.36 → tr.37
Tạm
Những câu đầu khá mạnh bạo, ập vào chuyện chơi gái. Những câu tiếp theo kể nhiều hơn về vấn đề tình dục như phò, vú,...
Qua những trang đầu, văn của anh cảm giác như mình đã đọc được ở đâu đó, nhiều câu rất quen. Đúng là một nhà văn hay phải biết cóp nhặt từ những người giỏi.
Các câu văn hơi ngắn, kiểu kể chuyện.
Ôi sao câu chuyện lại sex thế này. Mặc dù mình không có khó khăn với sex trong tiểu thuyết nhưng cảm thấy cách miêu tả không được tinh và mềm mại, nó hơi thô.
Phần đầu nói về Chương với nỗi băn khoăn về ý nghĩa cái chết của cha. Cách đặt vấn đề về việc cha dẫn con đi chơi đĩ trước khi chết nghe cũng ấn tượng ấy nhưng cách dẫn chuyện nó cộc cộc nó không được dẫn dắt lắm, mình cảm thấy chưa muốn cùng anh Chương này đi khám phá những thứ mập mờ ấy.
Tiếp phần 2 kể về Lâm mình cũng khá bất ngờ. Thì ra câu chuyện nhiều nhân vật chính song song. Bất ngờ hơn nữa là nó sex dữ quá.
Anh Lâm này ngủ kĩ quá, thấy người gõ cửa 3 lần ra mở cửa không thấy ai thì mở toang cửa đi ngủ, thấy nhà tắm có tiếng nước thì đi xem không thấy ai lại về ngủ tiếp. Nghe thấy kì kì.
Rồi tới giấc mơ về 2 chị gái, ôi nó dồn dập...
18:33 01/03
•
tr.37 → tr.46
Tạm
Vừa giới thiệu Thuỷ là người nhớ rất giỏi thì liền sau đó đưa ra các ý để nói Thuỷ chẳng nhớ giỏi như mìn nghĩ đâu. Kiểu nó vội quá, phải có gì đó chứng minh là Thuỷ nhớ giỏi đã chứ.
Bắt đầu suy nghĩ về cuộc đời khi thấy đôi trai gái vào nhà nghỉ rồi bỗng nhiên quyết định không ngoại tình nữa và về nói hết cho chồng. Ngộ.
Cảm giác có chút gì của Murakami.
Tình tiết hơi vội.
Mar 03
Chung một cuộc tình
✗ Dừng đọc
⚠️ Lưu ý trong sách có nội dung liên quan tới tự tử, bạn nào cảm thấy không phù hợp, dễ bị ảnh hưởng thì không nên đọc nhé!
Câu chuyện bắt đầu với sự kiện nhà Rosenberg lên ghế điện tử hình. Như là một điềm báo trước những gì sẽ xảy ra sau này với cô. New York là một thành phố phát triển bậc nhất thế giới thời bấy giờ nhưng dưới góc nhìn của cô nó lại nóng bức, khói bụi và đầy mùi hôi. Vậy New York nào mới đúng, người ta có cảm nhận như vậy không hay đã có một điều gì ảnh hưởng tới suy nghĩ của cô? Nhưng đó là nơi bắt đầu câu chuyện.
Cô luôn cảm thấy những người ở đây sống giả tạo, luôn nhìn thấy mặt không tốt của họ và rất khó kết bạn. Cô còn tự ti về ngoại hình của mình không được đẹp nên không hấp dẫn những chàng trai, và nhiều thứ khác làm cô khép mình nữa.
Rồi đến chàng trai tên Buddy Willard, là một sinh viên y khoa, người mà cô thầm thích tới 5 năm mà anh không đoái hoài nhưng chả hiểu sao khi anh ta để ý tới cô thì cô lại không thích anh ta nữa vì bỗng nhiên cô cũng nhận ra sự đạo đức giả của anh xuất phát từ cái hôm một đứa bé chào đời.
Nó xuất phát từ một câu chuyện khác làm cô liên tưởng nằm trong một tập truyện ngắn. Ngoằn ngoèo quá nhỉ. Chuyện về một cây vả với chàng trai Do Thái và nữ tu sĩ Công Giáo. Hai người bắt đầu đi hái vả để gặp nhau, tình cảm dần nảy sinh rồi đến một ngày tình cờ có một tổ chim trên cây với chú chim non mới chào đời thì tay anh chạm vào tay cô và thế là từ đó cô không còn đi hái vả với anh nữa!?
Tại sao lại kể câu chuyện này? Ở đây mình cảm giác như nhân vật chính đang bị ám ảnh với việc sinh con. Cô sợ mang bầu, cô còn trinh. Xâu chuỗi lại thì mình đón cô muốn quan hệ nhưng sợ có thai và điều này luôn khắc khoải trong cô làm cô không dám bước qua một cánh cửa khác. Càng rõ ràng hơn khi về cuối truyện, cô tâm sự với bác sĩ tâm lý của mình và được bà cho lời khuyên đi ngừa thai. Sau đó cô liền quan hệ với một người đàn ông mới gặp trên đường. Máu tuôn xối xả cho như gột rửa hết tất cả, như một phép màu để cô thành người tự do. Nhưng câu chuyện này vẫn còn xa.
Vấn đề là điều gì dẫn cô tới quyết định tự tử? Nó là quá trình của nhiều thứ kết hợp. Đầu tiên là cô bạn cùng phòng tên Doreen. Cô này rất xinh đẹp. Khi đi cùng nhau ra ngoài, cánh đàn ông chỉ để ý Doreen mà phớt lờ cô. Tới cả việc cô đi cùng Doreen về phòng của gã đàn ông mồi chài để ngồi một góc nhìn hai người tình tứ. Lúc này cô ví bản thân như cái lỗ trên sàn, một lỗi lầm, một thứ làm mất vẻ đẹp của sàn.
Rồi tới những ước mơ của cô. Một đoạn mình khá ấn tượng là khi bà chủ tạp chí nơi cấp học bổng hỏi rằng ước mơ của cô là gì thì trong đầu cô nảy ra những hình ảnh được vẽ rất đẹp và bài bản nhưng khi mở miệng trả lời thì theo bản năng lại nói rằng không biết làm gì cả. Cô không có ước mơ hay cô không dám nói ra điều mình mơ ước?
Một đoạn khác ấn tượng nữa khi nói về tương lai dùng hình ảnh (lại là) trái vả. Người ta mơ mộng những tương lai tươi đẹp ngọt ngào như trái chín nhưng có quá nhiều trái và ăn một trái là bỏ những trái còn lại thế là người ta ngồi đó nhìn và thèm và tất cả trái cây ấy già héo nhăn nhúm và người ta chết đói… Cuộc sống là phải lựa chọn, ngồi im cũng là lựa chọn và kết quả của nó khá rõ ràng còn lựa chọn bò ra cành rồi dang tay hái trái ngọt thì khó nhưng thành quả lại ngọt. Cả đời ăn được bao nhiêu quả không biết nhưng một quả cũng đã là trải nghiệm quý giá rồi.
Rồi lại đến sex, đến cảnh đi chơi với Marco một gã do bạn Doreen giới thiệu. Tên này thù ghét đàn bà và hắn hiếp cô, may là cô vùng chạy được nhưng đổi lại là một vết thương tâm lý khác.
Bấy giờ cô mới cảm nhận mình bị tâm thần. Dần dà cô luôn cảm nhận có một quả chuông ác mộng bằng thuỷ tinh treo lủng lẳng trên đầu. Nó làm cô chết ngạt, không cựa quậy vùng vẫy ra được. Đoạn kể về quá trình tự tử hay đến viện tâm thần tôi đọc không nổi. Cảm giác rất khó chịu, nặng nề và có khi muốn ói. Chỉ có thể rút ra một điều là tâm lý, tâm thần rất quan trọng. Nó ảnh hưởng cả một cuộc đời.
Và lúc này cô bị đem đi trị liệu bằng điện đốt não. Hình ảnh Rosenberg ùa về. Nó ám ảnh cô. Cái cảm giác bị xoá nhoà như lau bảng, khi chỉ còn lại màu bảng đen...
Để rồi khi mất đi trinh tiết, trùng hợp sao là lúc cô sắp được ra viện. Câu chuyện kết thúc dở chừng trước khi biết cô có đậu phỏng vấn để được phép ra viện hay không. Một kết thúc mở, phần còn lại phải để tự cô cũng như một cuộc đời nào đó tự nó bắt đầu.
Nội dung nặng nề nhưng cách hành văn của tác giả rất mượt mà, câu văn gãy gọn dễ hiểu, với cái tài viết bình bình nhưng đọc rất hài và tếu táo. Đưa ra những tình huống đối lập rồi làm nổi bật sự ngược đời nên dễ cười. Thế nên tuy nặng đô nhưng vẫn đọc được.
Đọc xong thì mình cảm thấy không quá khắt khe với những người "overthinking" hay nhút nhát vì có thể cũng có một quả chuông vô hình treo trên đầu họ làm cho họ không thể bộc bạch bản thân một cách thoải mái, tự do nhất được.
Và cũng quan trọng đó là sức khoẻ tâm thần. Hãy bảo vệ, nuôi dưỡng nó khoẻ mạnh để đương đầu với cuộc sống phía trước.
Câu chuyện bắt đầu với sự kiện nhà Rosenberg lên ghế điện tử hình. Như là một điềm báo trước những gì sẽ xảy ra sau này với cô. New York là một thành phố phát triển bậc nhất thế giới thời bấy giờ nhưng dưới góc nhìn của cô nó lại nóng bức, khói bụi và đầy mùi hôi. Vậy New York nào mới đúng, người ta có cảm nhận như vậy không hay đã có một điều gì ảnh hưởng tới suy nghĩ của cô? Nhưng đó là nơi bắt đầu câu chuyện.
Cô luôn cảm thấy những người ở đây sống giả tạo, luôn nhìn thấy mặt không tốt của họ và rất khó kết bạn. Cô còn tự ti về ngoại hình của mình không được đẹp nên không hấp dẫn những chàng trai, và nhiều thứ khác làm cô khép mình nữa.
Rồi đến chàng trai tên Buddy Willard, là một sinh viên y khoa, người mà cô thầm thích tới 5 năm mà anh không đoái hoài nhưng chả hiểu sao khi anh ta để ý tới cô thì cô lại không thích anh ta nữa vì bỗng nhiên cô cũng nhận ra sự đạo đức giả của anh xuất phát từ cái hôm một đứa bé chào đời.
Nó xuất phát từ một câu chuyện khác làm cô liên tưởng nằm trong một tập truyện ngắn. Ngoằn ngoèo quá nhỉ. Chuyện về một cây vả với chàng trai Do Thái và nữ tu sĩ Công Giáo. Hai người bắt đầu đi hái vả để gặp nhau, tình cảm dần nảy sinh rồi đến một ngày tình cờ có một tổ chim trên cây với chú chim non mới chào đời thì tay anh chạm vào tay cô và thế là từ đó cô không còn đi hái vả với anh nữa!?
Tại sao lại kể câu chuyện này? Ở đây mình cảm giác như nhân vật chính đang bị ám ảnh với việc sinh con. Cô sợ mang bầu, cô còn trinh. Xâu chuỗi lại thì mình đón cô muốn quan hệ nhưng sợ có thai và điều này luôn khắc khoải trong cô làm cô không dám bước qua một cánh cửa khác. Càng rõ ràng hơn khi về cuối truyện, cô tâm sự với bác sĩ tâm lý của mình và được bà cho lời khuyên đi ngừa thai. Sau đó cô liền quan hệ với một người đàn ông mới gặp trên đường. Máu tuôn xối xả cho như gột rửa hết tất cả, như một phép màu để cô thành người tự do. Nhưng câu chuyện này vẫn còn xa.
Vấn đề là điều gì dẫn cô tới quyết định tự tử? Nó là quá trình của nhiều thứ kết hợp. Đầu tiên là cô bạn cùng phòng tên Doreen. Cô này rất xinh đẹp. Khi đi cùng nhau ra ngoài, cánh đàn ông chỉ để ý Doreen mà phớt lờ cô. Tới cả việc cô đi cùng Doreen về phòng của gã đàn ông mồi chài để ngồi một góc nhìn hai người tình tứ. Lúc này cô ví bản thân như cái lỗ trên sàn, một lỗi lầm, một thứ làm mất vẻ đẹp của sàn.
Rồi tới những ước mơ của cô. Một đoạn mình khá ấn tượng là khi bà chủ tạp chí nơi cấp học bổng hỏi rằng ước mơ của cô là gì thì trong đầu cô nảy ra những hình ảnh được vẽ rất đẹp và bài bản nhưng khi mở miệng trả lời thì theo bản năng lại nói rằng không biết làm gì cả. Cô không có ước mơ hay cô không dám nói ra điều mình mơ ước?
Một đoạn khác ấn tượng nữa khi nói về tương lai dùng hình ảnh (lại là) trái vả. Người ta mơ mộng những tương lai tươi đẹp ngọt ngào như trái chín nhưng có quá nhiều trái và ăn một trái là bỏ những trái còn lại thế là người ta ngồi đó nhìn và thèm và tất cả trái cây ấy già héo nhăn nhúm và người ta chết đói… Cuộc sống là phải lựa chọn, ngồi im cũng là lựa chọn và kết quả của nó khá rõ ràng còn lựa chọn bò ra cành rồi dang tay hái trái ngọt thì khó nhưng thành quả lại ngọt. Cả đời ăn được bao nhiêu quả không biết nhưng một quả cũng đã là trải nghiệm quý giá rồi.
Rồi lại đến sex, đến cảnh đi chơi với Marco một gã do bạn Doreen giới thiệu. Tên này thù ghét đàn bà và hắn hiếp cô, may là cô vùng chạy được nhưng đổi lại là một vết thương tâm lý khác.
Bấy giờ cô mới cảm nhận mình bị tâm thần. Dần dà cô luôn cảm nhận có một quả chuông ác mộng bằng thuỷ tinh treo lủng lẳng trên đầu. Nó làm cô chết ngạt, không cựa quậy vùng vẫy ra được. Đoạn kể về quá trình tự tử hay đến viện tâm thần tôi đọc không nổi. Cảm giác rất khó chịu, nặng nề và có khi muốn ói. Chỉ có thể rút ra một điều là tâm lý, tâm thần rất quan trọng. Nó ảnh hưởng cả một cuộc đời.
Và lúc này cô bị đem đi trị liệu bằng điện đốt não. Hình ảnh Rosenberg ùa về. Nó ám ảnh cô. Cái cảm giác bị xoá nhoà như lau bảng, khi chỉ còn lại màu bảng đen...
Để rồi khi mất đi trinh tiết, trùng hợp sao là lúc cô sắp được ra viện. Câu chuyện kết thúc dở chừng trước khi biết cô có đậu phỏng vấn để được phép ra viện hay không. Một kết thúc mở, phần còn lại phải để tự cô cũng như một cuộc đời nào đó tự nó bắt đầu.
Nội dung nặng nề nhưng cách hành văn của tác giả rất mượt mà, câu văn gãy gọn dễ hiểu, với cái tài viết bình bình nhưng đọc rất hài và tếu táo. Đưa ra những tình huống đối lập rồi làm nổi bật sự ngược đời nên dễ cười. Thế nên tuy nặng đô nhưng vẫn đọc được.
Đọc xong thì mình cảm thấy không quá khắt khe với những người "overthinking" hay nhút nhát vì có thể cũng có một quả chuông vô hình treo trên đầu họ làm cho họ không thể bộc bạch bản thân một cách thoải mái, tự do nhất được.
Và cũng quan trọng đó là sức khoẻ tâm thần. Hãy bảo vệ, nuôi dưỡng nó khoẻ mạnh để đương đầu với cuộc sống phía trước.
Cuốn này mình đọc mất gần một tháng. Không phải vì dày, mà vì cứ đọc một lúc lại phải dừng để ngồi thở.
## Nội dung
Câu chuyện kể theo ngôi thứ nhất về Esther — cô gái 19 tuổi từ miền quê New England lên New York học bổng một tháng về thời trang. Nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng từ trang đầu tiên Plath đã ném ngay vào mặt bạn hình ảnh nhà Rosenberg ngồi vào ghế điện. Một cái mở đầu lạnh gáy, như báo hiệu rằng đây không phải chuyện về thời trang hay New York.
Esther thông minh, quan sát sắc bén, có tài văn chương. Nhưng cô không biết mình muốn gì. Khi được hỏi về tương lai, trong đầu có sẵn câu trả lời tốt đẹp, nhưng khi thốt ra lại là: không biết. Cái "không biết" ấy không phải khiêm tốn — nó là sự thật mà chính cô cũng chưa dám nhìn thẳng vào.
Rồi cô trở về nhà. Và mọi thứ sụp đổ dần — mất ngủ kéo dài, không viết được, không đọc được, không làm được gì. Cô trượt vào trầm cảm như trượt xuống một cái dốc nhẵn bóng, không có gì để bám vào. Phần còn lại của cuốn sách là hành trình cô đi qua bác sĩ tồi, trại tâm thần, liệu pháp sốc điện, và những lần thử tự tử — cho đến khi dần bình phục, bước vào buổi phỏng vấn cuối và câu chuyện kết thúc ở đó, không rõ ràng, không trọn vẹn.
## Nghệ thuật
Plath viết rất lạ. Giọng văn tưng tửng, dửng dưng, đôi khi hài hước đến mức bạn không chắc mình có nên cười không — rồi nhận ra đó chính là ý của bà. Cái hài và cái đau nằm sát nhau đến mức ranh giới gần như biến mất.
Hình ảnh trong sách rất ám. Chiếc điện thoại sứ trắng trên bàn — vật kết nối, nhưng trong mắt Esther nó trông như chiếc sọ trắng muốt. Cô đứng trong phòng khách sạn nhìn ra thành phố qua ô cửa sổ không thể mở toang — cô đơn giữa thế giới đang vận hành ầm ào bên ngoài. Bạn đọc những đoạn đó mà thấy quen — không phải vì đã điên, mà vì đã từng cô đơn đúng kiểu đó: mọi thứ đang chạy, còn mình đứng im ở một chỗ khác.
Hình ảnh đắt nhất là trái vả. Esther tưởng tượng cuộc đời mình như một cái cây với vô số trái — mỗi trái là một hướng đi, một tương lai. Nhưng cô chỉ được chọn một. Và vì không chọn được, cô cứ ngồi nhìn cho đến khi tất cả trái héo rụng hết. Đó là cách Plath mô tả chứng tê liệt quyết định — không phải lười biếng, không phải yếu đuối, mà là bị nhấn chìm bởi quá nhiều khả năng đến mức không đi được bước nào.
Và rồi là hình ảnh tên sách: quả chuông thủy tinh. Cô luôn cảm thấy có một quả chuông vô hình chụp xuống đầu, không khí bên trong đặc quánh, ngột ngạt. Dù ở đâu — bệnh viện, nhà mẹ, hay giữa đám đông — quả chuông vẫn theo. Đó là cách Plath mô tả trầm cảm chính xác hơn bất kỳ định nghĩa lâm sàng nào: không phải buồn, mà là bị nhốt.
## Cảm nhận
Đọc xong mình cứ nghĩ: Plath không viết để than vãn. Bà viết để mô tả — trần trụi, chính xác và không xin lỗi về điều đó.
Esther không phải nhân vật dễ thương. Cô khó tính, hay phán xét, đôi khi ích kỷ. Nhưng đó chính là lý do cô thật. Bạn không thấy mình phải thương cô — bạn thấy mình hiểu cô. Và đó là khoảng cách rất khác nhau.
Điều làm mình ấn tượng nhất là cách Plath không giải thích tại sao Esther điên. Không có một nguyên nhân rõ ràng, không có kẻ phản diện, không có khoảnh khắc bước ngoặt. Chỉ là áp lực tích tụ từ từ — xã hội muốn cô là người này, gia đình muốn cô là người kia, bản thân cô muốn điều gì đó không ai hỏi đến — cho đến khi không còn chỗ để thở nữa.
Cuối sách không có happy ending kiểu Hollywood. Cô bước vào phòng phỏng vấn, và câu chuyện dừng lại. Quả chuông có thể được nhấc lên, nhưng cô biết nó vẫn còn đó, ở đâu đó, chờ.
Nếu bạn đang ổn, đọc cuốn này sẽ giúp bạn hiểu những người không ổn hơn. Còn nếu bạn đang không ổn — thì ít nhất bạn sẽ thấy mình không đơn độc.
22:57 05/03
•
tr.0 → tr.15
Tạm
Kể theo ngôi thứ nhất, nhân vật chính là một cô gái 19 tuổi nhà quê ở New England theo học ngành thời trang vừa được học bổng 1 tháng ở New York.
Ngay đoạn đầu đã kể về cái chết của nhà Rosenberg ngồi vào ghế điện và liên tưởng tới dây thần kinh bị thiêu sống. Có gì đó ghê ghê. Có phải não cô gái cũng đang bị thiêu không?
Miêu tả New York không phải là thành phố đáng sống mấy, với nóng bức, khói bụi và mùi hôi.
Cô ta ở trong khách sạn chung với 11 cô nữa. Những cô gái ở đây kiểu cách, toàn nói chuyện làm sang làm như ngon lành lắm. Trên công ty mình cũng có vài người như vậy. Trong những câu chuyện toàn kể mình đi những nơi này làm những điều đặc biệt nọ thể hiện sự giàu có. Tại sao không kể thật lòng và cởi mở với nhau nhỉ?
22:51 08/03
•
tr.15 → tr.34
Hay
Trích dẫn: Cười như thể một điều tất lẽ dĩ ngẫu với hắn vậy.
Tất lẽ dĩ ngẫu là thán từ kết hợp của 4 từ tất nhiên có lẽ dĩ nhiên ngẫu thành mang nghĩa một việc chắc chắn không phải bàn cãi. Từ này mới thấy lần đầu.
Nội dung: Kể về việc cô và Doreen đi dự tiệc khiêu vũ nhưng giữa đường kẹt xe và một gac đàn ông xuất hiện mời hai cô uống nước rồi dẫn về nhà nhưng hắn chỉ để ý doreen và ngó lơ cô bỏ mặc cô ngồi nhìn 2 người âu yếm thế nên cô bỏ về cuốc bộ tới phòng tắm rửa đi ngủ rồi thấy doreen về say khướt.
Nghệ thuật: Chuyện kể rất nhẹ nhàng câu từ mềm mại trầm tĩnh nhưng cảm giác đâu đó từng đợt sóng ngầm. Các hình ảnh dễ liên tưởng như cô xưng tên khác cho cảm giác cô có 2 nhân cách. Chiếc điện thoại sứ trắng trên bang thể hiện sự kết nối nhưng cô lại thấy giống chiếc sọ đầu lâu trắng muốt, gợi sự chết chóc ghê rợn, sự cách ly với xã hội.
Những tình tiết rất bình thường nhưng cách kể lại rất dinh động dễ theo dõi. Cái cảnh cô đứng trong phòng nhìn ra ngoài thành phố qua ô cửa sổ không thể mở toang rất cô đơn. Mình cũng đã từng như thế, cô đơn giữa thế giới ồn ào. Mọi vật đang hoạt động sôi nổi nhưng cảm giác mình ở một nơi khác vậy, một thế giới riêng không gì chạm đến.
Rồi sự ví von bản thân như cái lỗ trên sàn khi nhìn 2 người âu yếm, vờn nhau trước khi làm tình như thể làm một lỗi lầm một xự xấu xí xen ngang làm mất vẻ đẹp lành lặn của sàn, hay là hư không?
22:58 09/03
•
tr.34 → tr.51
Hay
Nghệ thuật: Lối viết nhẹ nhàng nhưng đọc rất hài và tếu táo. Đưa ra những tình huống đối lập rồi làm nổi bật sự ngược đời lên nên dễ cười. Mô tả nhân vật chính phàm ăn rồi kể các tình tiết làm lộ sự phàm ăn đó một cách bình thường nhất. Nhưng vẫn còn đó nổi cô đơn nha. Cảm giác cô rất khó kết bạn, cô tìm một người hiểu mình nhưng không ra. Có phải vì ngoại hình? Người ta không quan tâm tâm hồn cô?
Nội dung: Đoạn này kể về chuyện ăn tiệc, nói về quá trình học và sự nghiệp tương lai. Có đoạn nói về ước mơ sau này khá hay. Khi được hỏi như vậy thì trong đầu cô có sẵn câu trả lời là làm A làm B rất to tát tốt đẹp nhưng khi thốt ra theo bản năng lại là không biết gì cả. Những ý nghĩ tốt đẹp cư ngụ trong đầu ta hoá ra lại xa lạ, và thứ không biết ấy lại là thân quen vẫn luôn hiện hữu.
Không biết. Tương lai sẽ thế nào?
22:40 10/03
•
tr.51 → tr.64
Hay
Tại sao lại nghĩ về thầy dạy hoá khi đang nghe cô Jay Cee nói chuyện? Có phải cảm thấy tội lỗi với cả 2 người và kí ức ngày xưa bỗng đâu xuất hiện?
Sau đó tới món cua bị ngộ độc. Và cảm nhận tình thương từ Doreen.
22:58 11/03
•
tr.64 → tr.81
Hay
Xong câu chuyện đồ ăn tới việc một chàng trai mời đi tham quan trụ sở liên hợp quốc nhưng quan trọng hơn là nhớ lại Buddy Willard, người mà cô thầm thích hơn 5 năm nhưng anh ta không thích mà sau đó lại thi hs cô nhưng cô thì lại không thích anh. Thật lạ. Giới thiệu hồi năm nhất anh ta đến rủ cô đi dạ vũ để mở màn tới khoảnh khắc cô nhận ra anh đạo đức giả vào cái hôm một đứa bé chào đời.
Câu chuyện này gợi ra bởi một câu chuyện khác làm cô liên tưởng nằm trong một tập truyện ngắn mà tạp chí thời trang làm cô ngộ độc gửi đến để bù đắp. Ngoằn ngoèo quá nhỉ. Chuyện về một cây cả với giữa chàng trai do thái và nữ tu sĩ công giáo. Hai người đi hái vả rồi một ngày tình cờ trên tổ chim có con chim non mới chào đời tay anh chạm vào tay cô thế là từ đó cô không còn đi hái vả với anh nữa!?
Liên quan gì nhỉ? Sự ra đời ghê gớm vậy sao? Ngoài ra còn câu hỏi về thơ là gì nữa. Là bụi… bụi bay mất.
Nghệ thuật: văn viết mượt quá, đọc cứ hài hài thế nào.
22:55 12/03
•
tr.81 → tr.99
Hay
Đọc thấy giọng văn tưng tửng thế nào, rất giống một người bạn ngày xưa mình quen. Nói chuyện lâu lâu cười một cái mà mình không hiểu sao, hỏi ra thì thấy bất ngờ. Mà điều cười ngộ lắm, không phải cười hồn nhiên toe toét mà cười như để cười, nghĩ đó là một chuyện mắc cười vậy.
Đoạn nói về tương lai bằng hình ảnh trái vả trên những cảnh khá thú vị. Người ta mơ mộng những tương lai tươi đẹp ngọt ngào như trái chín nhưng có quá nhiều trái và ăn một trái là bỏ những trái còn lại thế là người ta ngồi đó nhìn và thèm và tất cả trái cây ấy già héo nhăn nhúm và người ta chết đói…
Cuộc sống là phải lựa chọn, ngồi im cũng là lựa chọn và kết quả của nó cũng rõ ràng nhất nhưng lựa chọn bò ra cành dang tay hái trái ngọt thì khó nhưng thành quả thì ngọt ngào. Cả đời ăn được bao nhiêu quả không biết nhưng một quả cũng đã là trải nghiệm đã biết quả ấy ngọt thế nào.
23:44 13/03
•
tr.99 → tr.108
Hay
Tới cảnh sex rồi đây. Bà này viết văn hài thật, câu câu trước câu sau nó nghịch nhau làm mình bất ngờ. Cảm nhân được sự lém lỉnh của nhân vật. Chị này muốn ngủ với anh kia vì suy nghĩ trẻ con, kiểu người mình thích đã chơi gái thì mình cũng chơi trai. Khá hài.
12:43 14/03
•
tr.108 → tr.128
Hay
Nghe một người con gái nói lên những sn của mình lạ thật. Nó tưng tửng, dửng dưng mà một người đàn ông như mìn đọc vào chỉ thấy mắc cười.
Nhiều chỗ cũng giống vợ mình, kiểu tuy không thích nhưng cẫn làm cái việc mà mình bảo làm, kiểu không muốn kháng cự và chiều ý.
22:31 14/03
•
tr.128 → tr.145
Hay
Đoạn này mới thấy rõ tâm lý bất ổn của cô gái. Cách nói chuyện bình thường như bất thường vô cùng. Xui sao lại gặp khứa Marco biến thái nữa. Tính chơi con gái người ta rồi bỏ đi. Mà tại sao cô ấy lại thích viên kim cương? Vì cô nghèo ư? Nghèo cũng ảnh hưởng tâm lý nhiều vậy sao, cứ muốn sống giàu sang à?
16:49 15/03
•
tr.145 → tr.159
Tạm
Giờ mới nhắc tới tâm thần. Mẹ tuy hiền nhưng có vô tâm quá không? Sao cô ta không nc với mẹ? Tại sao sn linh yinh nhiều quá? Cứ khó chịu với tất cả mọi người. Nhút nhát và lo sợ.
Mạch văn rối loạn xen vào những câu trích tự chỗ khác, đang nói chuyênn này thì mẹ về lúc nào không hay, rồi còn viết chuyện về mình kiểu một nhân cách khác sao ấy.
22:38 15/03
•
tr.159 → tr.175
Tạm
Có nhắc tới việc bị nhốt trong một cái bịch đen và cảm thấy tất cả mọi thứ không ổn. Ai đã làm gì cô ta mà ra nông nỗi này. Cong có nhắc là muốn sống ở chicago vì có thể ở đó mọi người nhìn thấy con người thật của cô là chất phác, thật thà và chấp nhận một con người bình thường. Có phải cô đang bị áp lực vì mọi ngườ xung quanh áp đặt cách sống, rằng cô phải trở thành nguồ này ngượi nọ phải làm việc này việc kia, tất cả mọi việc mà cô không thích. Cô thíc kooix viết văn và thơ nhưng xã hội lại không trả tiền cho nó và cô không thể kiếm sống được. Ba mất, và giờ thì cô nhớ về người anh thuở nhỏ. Có vẻ dần hé lộ thêm.
Tên Gordon đúng kiểu bác sĩ làm tiền. Mà sao người ta vẫn tìm đến hắn ta?
22:46 19/03
•
tr.175 → tr.192
Tạm
Kể về việc đi chích điện não trong trại tâm thần của bác sĩ Gordan. Ở đó toàn là người chết còn cử động. Tại sao lại có loại bác sĩ như vậy mà vẫn có người tin và theo nhỉ? Ông ta cũng bị tâm thần.
Tại sao lại suy nghĩ quá tiêu cực như vậy?
22:59 20/03
•
tr.192 → tr.201
Tạm
Haiz. Càng đọc càng thấy tiêu cực quá, không lẽ lại nghỉ đọc cuốn này. Sao tác giả viết về việc tự tử nhẹ nhàng thế nhỉ? Nhân vật tự cho là mìn điên nhưng sao suy nghĩ hãy còn rõ ràng mạch lạc thế chỉ là không theo hướng tích cực. Còn biết được hậu quả nếu vào nhà thương điên sẽ làm khổ gia đình nữa. Làm thế nào mà cả tháng trời không ngủ được? Bị bệnh gì lạ ghê.
22:40 23/03
•
tr.201 → tr.218
Tạm
Cô ta tìm cách tự tử. Ấn tượng với hình ảnh bia mộ của bố cô với ngày sinh và mất nhấn mạnh ở giữa là một dấu gạch ngang. Dấu gạch đó là một đời người. Cả một cuộc đời khi chết đi được tượng trưng bởi duy nhất một dấu gạch không hơn không kém. Những gì người ta làm trên đời có ảnh hưởng tới vật chất, thế giới hay một ai đó không?
23:06 26/03
•
tr.218 → tr.243
Tạm
Tới giờ quả chuông ác mộng mới xuất hiện. Cô luôn cảm nhận mình bị một quả chuông thuỷ tinh chụp lên đầu với không khí xung quanh đặc quánh lại khiến cô không cử động được. Dù có ở bất cứ đâu thì quả chuông ấy vẫn theo cô. Làm sao mà cô ta lại rơi vào tình trạng đáng sợ như vậy được nhỉ? Cái cảm giác mà luôn có gì chụp trên đầu nhốt lại không cho đầu óc được tự do. Quả chuông ấy là gì? Có phải sự giả tạo của mọi người trong xã hội đã làm cô xa rời xã hội? Thật khó cảm nhận được.
Câu văn vẫn trôi chảy nhưng có vài chỗ dịch lặp từ tôi nhiều quá.
22:41 29/03
•
tr.243 → tr.256
Tạm
Vẫn là điểm nhấn kể chuyện lôi cuốn. Xuất hiện thêm cô bạn Joan cũng muốn tự tử vì đọc được tin của cô rồi cuối cùng vô chung nhà thương điên. Đoạn này như để nhờ Joan kể lại quá trình phát hiện ra cô bằng những mẫu báo vậy. Đoạn chán ghét người mẹ mình không hiểu lắm, tại sao sinh nhật mẹ tặng hoa hồng cho cô mà cô gắt gỏng đến vậy?
23:09 30/03
•
tr.256 → tr.306
Tạm
Joan như một phiên bản tốt đẹp của cô nhưng rồi Joan lại tự tử nhe thể một cuộc đời khác của cô nếu mãi bị điên như vậy. Còn cô thì dần bình phục nhưng không thể nào thoát khỏi quả chuông ác mộng treo trên đầu.
Cô còn nói những cô gái trong kí túc xá cũng có quả chuông của riêng mình nữa.
Trinh tiết cũng là gánh nặng, cứ mã nghĩ về nó mà không được sống thoải mái theo ý mình, mất tự do, cô nghĩ vậy, để rồi cuối cùng cho đại một anh giáo sư toán nào đó.
Mà sao Joan lại tự tử sau khi cô đi cấp cứu vì quan hệ lần đầu và ra máu rất nhiều? Joan nghe có vẻ cũng là một cô bạn tốt mà.
Rồi anh chàng Buddy trở lại nhưng không còn như xưa. Nhân vật này có ý nghĩa gì không?
Hình ảnh cuối cùng khi cô bước vào phòng phỏng vấn với vị giáo sư đầu bạc và cô Huey người giúp cô điều trọ điện là ý gì? Tại sao lại kết thúc ở đó, cô có trở lại cuộc sống bình thường được không?
Mar 30
Quả chuông ác mộng
★★★
Mình vừa đọc xong tập truyện ngắn này của Oscar Wilde và muốn kể cho bạn nghe một chút.
Trước hết, đây không phải kiểu sách đọc cho xong rồi thôi. Mỗi truyện ngắn trong đó đều để lại một cái gì đó lởn vởn trong đầu, kiểu như bạn đọc xong rồi ngồi nhìn ra cửa sổ một lúc mà không biết mình đang nghĩ gì.
## Nội dung
Tập truyện xoay quanh một chủ đề chính: Cái Đẹp và cái giá của nó.
Truyện đầu tiên, Vị vua trẻ, kể về một cậu bé mục đồng 16 tuổi bỗng dưng được chọn làm người kế vị vì huyết thống. Cậu mê Cái Đẹp đến mức đi khắp nơi trong hoàng cung chỉ để ngắm. Nhưng đêm trước ngày đăng quang, cậu mơ ba giấc mơ — người thợ gầy ốm đan chiếc áo choàng lộng lẫy, đứa trẻ lặn xuống đáy biển tìm ngọc trai, hàng trăm người chết để có ngọc cho vương miện. Cậu tỉnh dậy và nhận ra: mọi thứ đẹp đẽ bên ngoài đều được trả bằng máu và mồ hôi của người khác. Từ đó cậu không tìm Cái Đẹp bên ngoài nữa, mà tìm bên trong — và khi ấy, bất cứ thứ gì cậu khoác lên cũng trở thành cao quý nhất.
Truyện thứ hai, Sinh nhật của công chúa, là câu chuyện buồn nhất trong tập. Một chú lùn xấu xí, lưng gù, chân vòng kiềng, nhưng hồn nhiên và yêu đời hết mực. Chú không biết mình xấu — đó vừa là điều tuyệt vời nhất, vừa là bi kịch của chú. Khi nhìn thấy mình trong gương ở cung điện, suy nghĩ đầu tiên là gặp quái vật. Ảo mộng tan vỡ cùng trái tim. Wilde không phán xét ai, ông chỉ đặt câu hỏi: người sinh ra xấu xí thì có xứng đáng được sống không? Cái đẹp là trời ban — vậy con người dùng nó để đánh giá nhau, thì lỗi của ai?
Truyện cuối, Cậu bé ngôi sao, là hành trình chuộc lỗi. Một cậu bé đẹp trai đến mức kiêu ngạo và tàn nhẫn, ruồng bỏ ngay cả mẹ ruột chỉ vì bà là kẻ ăn mày rách rưới. Hậu quả đến: cậu trở nên xấu xí, phải đi tìm mẹ qua vô số gian nan, học được lòng trắc ẩn và tình yêu thương — thứ mà trước đó cậu chưa từng có.
## Nghệ thuật
Wilde viết rất hoa mỹ, nhưng không phải kiểu hoa mỹ rỗng ruột. Từng câu chữ đều có chủ đích. Ba giấc mơ trong Vị vua trẻ được ông dựng lên như ba bức tranh — chi tiết, có màu sắc, có mùi vị, và đau. Bạn đọc đến đó sẽ không thấy mình đang đọc văn, mà đang xem.
Ông cũng rất giỏi đặt những nhân vật phụ mang tính triết lý vào đúng lúc. Ông cha nhà thờ già trong Vị vua trẻ nói với cậu rằng: cậu không thể nào gánh hết sự thật ở đời — mạnh yếu, giàu nghèo, không ai quyết định được. Nhưng cậu vua trẻ vẫn tin. Đó là lựa chọn, không phải ngây thơ.
Điểm thú vị là Wilde để thiên nhiên và vật vô tri cũng có tính cách. Trong Sinh nhật của công chúa, đám hoa trong vườn khinh thường chú lùn vì chú dám tự do đi đây đi đó trong khi chúng chỉ biết đứng một chỗ khoe sắc. Đó là cách ông mỉa mai rất khéo những kẻ tự phụ về ngoại hình mà không có tự do thật sự bên trong.
## Cảm nhận
Đọc xong, mình cứ nghĩ mãi về một điều: Cái Đẹp trong tập truyện này không phải kẻ thù, nhưng nó cũng không vô tội.
Nó là thứ con người ta thèm muốn đến mức sẵn sàng bóc lột người khác để có được, sẵn sàng tàn nhẫn để bảo vệ, sẵn sàng chết vì ảo tưởng về nó. Và Wilde không đưa ra giải pháp rõ ràng. Ông chỉ kể — rồi để bạn tự ngồi mà nghĩ.
Trong cả ba truyện, nhân vật chính đều phải đi qua một cuộc vỡ mộng. Và sau vỡ mộng, họ tìm thấy thứ gì đó sâu hơn: lòng thương người, sự khiêm nhường, tình yêu thiện lương. Wilde — dù nổi tiếng là người sống phóng túng, yêu cái đẹp hình thức — thật ra tin vào Cái Đẹp bên trong rất sâu sắc.
Nếu bạn đang tìm một cuốn đọc nhanh, gọn, nhưng nghĩ được lâu — đây là lựa chọn tốt. Văn đẹp, ý sâu, và buồn vừa đủ để không thấy nặng nề.
22:27 01/04
•
tr.0 → tr.32
Tạm
Truyện đầu tiên tên Vị vua trẻ.
Nội dung: Một cậu mục đồng được nhà vua chọn làm người kế vị vì quan hệ huyết thống mờ ám. Cậu 16 tuổi. Cậu mê Cái Đẹp. Ở hoàng cung, cậu đi tới mọi nẻo, tìm khắp mộ nơi để được ngắm nghía và chiêm ngưỡng Cái Đẹp. Rồi đến đêm trước ngày kế vị, cậu mơ ba giấc mơ:
- Người thợ ốm o đan chiếc áo choàng cho cậu
- Cậu bé phải lặn nước để tìm viên ngọc trai đẹp nhất
- Rất nhiều người chết để tìm ngọc cho vương miện của cậu
Sau đó cậu đã giác ngộ. Cái Đẹp phải trả cái giá quá đắt với nhân loại. Cậu không tìm Cái Đẹp bên ngoài nữa mà tìm Cái Đẹp bên trong. Khi ấy mọi thứ cậu khoác lên đều là thứ lộng lẫy và cao quý nhất.
Ba giấc mơ tác giả kể rất hay. Người dân nghèo khổ, làm ra những thứ họ chẳng dùng mà chỉ cho đám nhà giàu thừa mứa. Vị cha nhà thờ đã lớn tuổi trải qua biết bao chuyện cũng cho rằng cậu vua trẻ không thể nào gánh vác được hết sự thật ở đời. Mạnh yếu, giàu nghèo, cậu không thể quyết định được. Nhưng vững dạ một lòng cậu vẫn tin vào cái đẹp thiện lương bên trong mỗi người, hãy thương yêu nhau mà sống, rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp.
23:09 03/04
•
tr.32 → tr.63
Hay
Truyện Sinh nhật của công chúa.
Một câu chuyện buồn. Tác giả miêu tả một chú lùn xấu xí yêu đời với những mô mộng tốt đẹp nhưng rồi lại bị chính sự xấu xí và mơ mộng ấy giết chết. Mơ mộng có nghĩa lý gì, xấu xí phải chết và cái đẹp vẫn còn. Không đúng. Ông chỉ đang cố mô tả cái sự thật trần trụi đang diễn ra hằng ngày ở thời đại ấy. Một đất nước Tây Ban Nha giàu đẹp phát triển rực rỡ nơi hoàng cung càn đặc biệt hơn vào hôm sinh nhật tuổi 12 của cô công chúa. Cô là người đẹp nhất thảy. Mẹ cô sau khi sinh cô 6 tháng thì chết vì bệnh tật sinh từ tù túng. Cha cô yêu cô vì cô giống mẹ và ông cũng héo mòn dần. Cô thì hồn nhiên tận hưởng sự sung sướng của vị thế của mình. Khi thấy chú lùn xuất hiện với sự hồn nhiên hoang dại cô cho rằng đó là một trò hề làm cô cười khoái chí và ném cho hắn một đoá hồng như là phần thưởng cho kẻ hầu hạ. Thế nhưng chú lùn lưng gù, chân vòng kiềng đầu to lại tưởng cô thích mình. Liền sau đó là bao ảo mộng khi công chúa yêu cầu chú tới gặp để diễn hề cho cô xem, chú tưởng cô thích hắn. Đến cả những bông hoa đều khinh thường chú. Tụi hoa chỉ biết đứng một chỗ và khoe sắc. Chúng xem thường những gì hoang dại, những gì tự do đi đây đó như chú lùn và cả lũ chim và thằn lằn.
Chú lùn có một cuộc đời thật tuyệt. Tự do, thoải mái, gặp gỡ nhiều người, thấy nhiều điều và cảm thấy lòng mình bao la. Chú không hề biết mình xấu xí, chú hồn nhiên yêu đời. Nhưng rồi khi thấy mình trong một tấm gương ở cung điện, suy nghĩ đầu tiên của chú là gặp quái vật. Chính bản thân chú còn thấy kình là quái vật. Thế rồi bao ảo mộng tan vỡ theo trái tim mình.
Rốt cuộc tự do là tốt hay đẹp đẽ mới tốt? Liệu con người sinh ra xấu xí có xứng đáng được sống? Người với người đối xẻ với nhau thế nào? Cái đẹp và là trời ban, con người dùng nó để đánh giá nhau, vậy là do trời hay do ta?
Ai cũng có một cuộc đời, một ước mơ, những trải nghiệm. Hãy tôn trọng nhau, thương mình và thương người!
15:04 11/04
•
tr.63 → tr.147
Tạm
Vừa đọc xong mẩu chuyện cuối cùng tên Cậu bé ngôi sao. Một kẻ quá mê mẩn sắc đẹp của bản thân mà trở nên xấu tính. Cậu ta ruồng bỏ cả mẹ ruột của mình chỉ vì bà là một người ăn mày rách rưới đi tìm cậu. Rồi khi cậu nhận ra sự sai trái đã làm cho mình xấu xí mới đi tìm mẹ và xin lỗi. Hành trình gian lao này làm con người cậu thay đổi, thương yêu mọi vật, giàu lòng trắc ẩn.
Có nên giúp người để nhận báo đáp? Quá si mê cái đẹp có thể dẫn tới sai trái. Mọi sinh vật đều có tự do còn con người thì sao?
Apr 11
Ngôi nhà thạch lựu
★★★★
Đang đọc
Nhà đầu tư thông minh
69%
Sắp đọc
?
Phía đông vườn địa đàng
Đang đọc
Thể loại
Đầu tư chứng khoán
Tiến độ
Trang 465 / 678
Tiến độ
69%
Nhà đầu tư thông minh
Benjamin Graham
Lý do đọc
Vì đang học đầu tư chứng khoán nên có tìm hiểu về nhà đầu tư vĩ đại Warren Buffet. Ông xem đây là cuốn sách hay nhất từng được viết về đầu tư. Thế là mua về đọc.
Ghi chú khi đọc
11/04 11:23
Tr.423 → 465
Hay
Có nên mua cổ phiếu giá thấp hơn giá trị tài sản ròng?
Trích dẫn: Pascal nói "Trái tim có các lí lẽ của nó mà lý trí không hiểu được".
Khi mọi sự tốt đẹp ai cũng mua những phát hành với giá cao. Như mình đã từng theo đuổi FPT khi thấy giá của nó tăng đều vào từng năm tháng và mong chờ sự tăng trưởng đó tiếp diễn để có lời ngay. Ai dè vội vã mua ở tầm giá 92 rồi sau đó vài ngày giá tụt dốc không phanh về 71... Bài học đắt đỏ.
Khi thua lỗ, người mua thường xem nó như một phần của cuộc chơi nhưng rồi sau này ai cũng sẽ tái diễn lại lỗi lầm đó.
Nhắn lại từ **KIÊN NHẪN**.
Nhà đầu tư xông xáo không phải là người thực hiện nhiều giao dịch mà là người biết chờ thời và trong khi ấy họ vẫn không ngừng học hỏi. Warren Buffet từng nói đời người tìm ra được 3, 5 hay 7 ý tưởng đầu rư đã là khó và nhiêu đó cũng đủ đổi đời. Charlie Munger thì nói hãy cứ ngồi yên đó, 1 hay nhiều năm rồi cũng đến lúc mồi thơm xuất hiện. Trong lúc chờ hãy bỏ tiền vào các quỹ, đọc BCTN, BCTC và học hỏi.
KỶ LUẬT và KHÁC BIỆT.
Bạn không thể có được những người chiến thắng trong tương lai bằng cách chọn những người chiến thắng trong quá khứ. Tương lai luôn bất định.
Mặt tích cực của nhà đầu tư xông xáo:
- Tận hưởng niềm vui nghiên cứu
- Dành thời gian cho gia đình
- Mài giũa khả năng phân tích
07/04 22:29
Tr.412 → 423
Kẻ thù lớn nhất trên con đường đầu tư và thành công tài chính là chính bản thân mình. Đừng bao giờ tự nghĩ mình biết trước được điều gì mà hãy nên đặt các câu hỏi cụ thể và đo lường được.
Nếu là nhà đầu tư phòng vệ tốt hơn hết là phân bổ danh mục và DCA.
05/04 15:23
Tr.392 → 412
Phương pháp phân tích chứng khoán cho nhà đầu tư phòng vệ.
Bao gồm 6 phương pháp đã được nêu ở các chương trước. Ở đây điều được nhấn mạnh là:
Có 2 kiểu phân tích: định tính và định lượng. Định tính phóng chiếu dựa trên triển vọng, các dự báo về tương lai còn định lượng thì dựa trên số liệu từ BCTC ở quá khứ nên dẫn đến mục tiêu của nó cũng khác. Định lượng nhấn mạnh sự bảo vệ trước tiên. Tính toán để hạn chế rủi ro dựa trên những gì có thể đong đếm được.
Tưởng tượng đường giá trị và giá bán đi cùng nhau. Mau khi giá bán nằm dưới giá trị tạo ra một vùng lớn và nắm giữ. Hai đường đó sẽ dần khép lại đến một điểm bằng nhau rồi lại mở rộng ra. Bán khi vùng mở rộng lớn với giá bán lớn hơn nhiều giá trị.
Quan trọng là an toàn và để phòng rủi ro. Đừng để mất tiền!
01/04 14:52
Tr.384 → 392
Tạm
Đây là phần bình luận cho chương trước đó. So sánh 4 công ty hiện tại trên sàn CK Mỹ để nhấn mạnh khi phân tích công ty đầu tư đừng quá chú trọng vào giá hiện tại mà phải tìm hiểu tới 6 yếu tố đánh giá theo Gramham và giá chỉ là 1 trong số đó. 6 yếu tố là:
- Khả năng sinh lời: so sánh số liệu qua từng năm để biết quá trình sinh lời trên VCSH, liệu công ty có dùng tiền của mình hiệu quả không?
- Tính ổn định: cổ đông có nhận lợi tức thường niên trong 5-10 năm không?
- Tăng trưởng: EPS hằng năm tăng ổn định không?
- Vị thế tài chinh: Tiền mặt nhiều là bệ đỡ rất lớn, tài sản có nhiều đủ trả nợ hay vượt qua các đợt khủng hoảng không?
- Cổ tức: sinh lợi hằng năm
- Lịch sử giá: biến động mạnh không, đang mắc hay rẻ so với quá khứ.
Đừng quyết định đầu tư chỉ dựa vào đà tăng/giảm của giá
30/03 15:07
Tr.374 → 384
Tạm
Đoạn này đang so sánh 4 công ty niêm yết của Mỹ. Có lẽ mình phải tìm hiểu các thuật ngữ kinh tế gì khi phân tích. Ở đoạn này có nhiều câu trích dẫn hay.
Trích dẫn:
Thực tế thường cho thấy tiếp tục tăng trưởng ở tốc độ cao sau khi quy mô và lợi nhuận đã mở rộng thành các con số lớn là ngày càng khó hơn nhiều.
… Song không phù hợp với một nhà đầu tư thận trọng, người muốn có sự đảm bảo hợp lý trước khi hành động nhưng không phải một sai lầm điển hình của phố Wall - đó là quá phấn khích với kết quả hoạt động tốt về mặt lợi tức và thị trường chứng khoán.
Như vậy ở một mức độ đáng kể chính sách đầu tư cổ phiếu thường phải phụ thuộc vào *thái độ* của mỗi nhà đầu tư.
30/03 14:40
Tr.350 → 374
Tạm
Khi đọc báo cáo tài chính cần phải nhận ra các nhân tố ẩn. Có thể không tăng đang muốn chi giấu điều gì đó mà làm sai lầm số liệu để cho lợi nhuận cao nhằm đánh lừa nhà đầu tư.
Đừng quá coi trọng bất lợi tức của 1 năm đơn lẻ nào đó.
Hãy dè chừng những cái bẫy trong các con số trên mỗi cổ phiếu.
Trích dẫn: Đối với hầu hết các nhà đầu tư điều có lẽ tốt nhất là tự đoan chắc với bản thân là họ đang nhận được một giá trị tốt đối với các mức giá mà họ trả và cứ để nó diễn tiến như thế.
28/03 20:28
Tr.262 → 350
Hay
Mình lược bỏ phần nói về trái phiếu và chuyển sang chương 11 nói về cách tiếp cận chung với nhà đầu tư không chuyên khi phân tích chứng khoán.
Các cổ phiếu tăng trưởng khá khó phân tích vì sai số nhỏ dẫn tới các sai lệch tính toán lớn.
Công thức:
Giá trị = Lợi tức (bình thường) hiện tại x (8,5 + 2 lần tốc độ tăng trưởng kì vọng hằng năm)
Nguyên tắc đầu tư: KHÁC BIỆT và KỶ LUẬT
Cần có phản hồi để học hỏi kinh nghiệm để không phải mắc lại những sai lầm đầu tư cũ.
Trước khi quyết định mua phải đáp ứng được một checklist đánh giá quyết định này để khi thị trường xuống thì không phải tâm lý.
25/03 21:35
Tr.222 → 262
Tuyệt vời
Chương 8 chương quan trọng nhất với sự xuất hiện của Ngài Thị Trường. Một hình ảnh nhân hoá trị trường chứng khoán đi kèm câu chuyện: Nếu bạn đang sở hữu 1000 cổ phiếu của một công ty. Ngài thị trường luôn gõ cửa phòng bạn mỗi ngày để báo cho bạn biết mức giá mà ông ta muốn mua hoặc bán cổ phiếu của bạn. Tính tình ông ta rất kì lạ lúc bốc đồng lúc ủ dột. Những khi hứng chí ông ấy có thể đưa ra mức giá rất cao cho cổ phiếu của bạn và khi buồn bã ông lại trả một cái giá thấp đến kì lạ. Câu hỏi đặt ra là liệu mình có để Ngài Thị Trường ảnh hưởng đến những điều mình đã tìm hiểu và đặt cược vào giá trị của công ty không? Và có thể lợi dụng ngài để mua cổ phiếu với mức chiết khấu cao và bán ra khi mức giá cao đến vô lý?
Triết lý "xác định thời điểm" hay "timing" để mua thấp bán cao. Nhà đầu cơ rất thiếu kiên nhẫn, họ không muốn mất một năm để kiếm lời, họ muốn có lời nhanh, vài % là có thể bán được rồi. Nhưng một nhà đầu tư có sự kiên nhẫn có thể chờ, chờ tới thời điểm khi giá đã ở một biên an toàn với mức chiết khấu tốt để mua khi đó lợi nhuận lúc giá lên cao có thể bù đắp khoảng thời gian đó cũng như phần cổ tức. *Nhưng* không phải lúc nào cũng vậy. Lỡ như cổ phiếu đó sẽ rất lâu mới tới vùng giá bạn chờ đợi thì sao. Có thể sẽ chia ra mua vào từng ít hoặc chuyển sang một mục tiêu khác có mức giá hợp lý hơn.
Nhớ là nhà đầu tư rất ít khi buộc phải bán. Anh ta không cần quan tâm giá niêm yết hiện tại trừ khi phù hợp với sổ sách và nhận định của anh. Do đó cũng đừng nên bấn loạn hoặc lo lắng thái quá khi thị trường giảm giá vô lý vì khi đó anh có thể biến lợi thế cơ bản của mình thành bất lợi. Đừng để bị ảnh hưởng bởi *những người khác*.
Tựu chung, một nhà đầu tư đừng nên quá ảnh hưởng bởi dao động giá thị trường. Nó có ý nghĩa duy nhất để giúp mua thông minh khi giá thấp và bán thông minh khi giá cao. Còn lại hãy dành thời gian đọc báo cáo tài chính và nghiên cứu hoạt động của công ty cũng như ngành hoặc tình hình thế giới.
Phần sau có nói về trái phiếu nhưng mình cũng không quan tâm lắm.
Phần bình luận có so sánh về cá nhân với tổ chức đầu tư với nhấn mạnh cá nhân linh động hơn và được tự do lựa chọn nhưng có nghĩa vụ đánh giá lựa chọn đó.
25/03 14:24
Tr.191 → 222
Tạm
Ôi sao cứ đọc xong là lại quên hết nội dung thế này. Chương này nói về chính sách phân bổ đầu tư cho nhà đầu tư mạnh đạo. Sau khi đọc xong tôi quên hết nội dung vừa rồi rồi.
Cổ phiếu tăng trưởng khá là rủi ro vì P/E của nó lúc nào cũng cao để phản ánh khả năng tăng trưởng trong tương lai. Ví dụ với FPT tôi mua ở vùng giá 9x với báo cáo tài chính năm 2025 rất tốt tăng trưởng 2 con số nhưng sau đó thì giá sập mạnh về vùng 7x. Tôi nghĩ đó là 1 giá hời nhưng giờ đã hết tiền mặt.
Thêm nữa vừa rồi cả thị trường đều sập mạnh mà tôi không có ”đạn” để mua vào.
Bài học rút ra ra ở đây là không nên vội vã, luôn giữ sẵn 1 khoản tiền mặt để có thể mua vào khi thị trường hoảng loạn định giá sai cổ phiếu để đạt được 1 mức chiết khấu cao.
23/03 13:47
Tr.165 → 191
Tạm
Những rủi ro mà nhà đầu tư mạnh bạo cần tránh. Họ nên bắt đầu với những nguyên tắc từ nhà đầu tư phòng vệ ở việc phân bổ danh mục.
Các công ty chứng khoán ăn tiền trên các giao dịch mà mình thực hiện nên hãy đừng bộp chộp mua đi bán lại nhiều như một nhà đầu cơ mà phải tìm hiểu kỹ trước khi đưa ra các quyết định.
Những gì tăng quá nhanh trên thị trường cũng sẽ sớm lụi tàn.
Tránh xa ký quỹ (margin) và IPO.
23/03 08:33
Tr.141 → 165
Hay
Phần này nói về sức mạnh của trung bình giá. Nó không cho kết quả ngắn hạn nhưng về dại hạn khả năng sinh lời của nó chắc chắn hơn. Trích một khoản tiền mua hằng tháng hoặc quý. Mua nhiều hơn khi thị trường giảm và ít hơn khi tăng.
Luôn nhớ rằng bộ não là của mình, hãy dùng nó để đầu tư và không nghe theo ai cả. Đám đông có thể có cái lý của đám đông nhưng thành công hay thất bại thì chưa biết được.
Suy nghĩ về cổ phiếu tăng trưởng thường có mức giá khá cao vì vậy khi đầu tư vào chúng thường khá là rủi ro điển hình như mình vừa đầu tư vào FPT trong giai đoạn nó thoái trào do ảnh hưởng từ AI và chiến sự. Cần phải bình tĩnh đánh giá mỗi hành động mua hay bán.
22/03 21:53
Tr.114 → 141
Tạm
Chương này nói về cách phân bổ danh mục cho nhà đầu tư phòng vệ: cổ phiếu không được ít hơn 25% hay nhiều hơn 75% danh mục, phần còn lại là trái phiếu. Nhưng mà mình không thích chơi trái phiếu và chỉ toàn chơi cổ phiếu nên giờ NAV của mình đang -10% khi thị trường xuống 1650 từ đỉnh gần 1900. Trong giai đoạn trước đó mình đã mua đuổi rất nhiều cổ với tâm lý thị trường sắp nâng hạng nên phải đoán trước đợt sóng từ các quỹ nước ngoài đổ tiền vào và thế là bùm chiến sự Mỹ-Iran nổ ra và thị trường VN thì nhạy cảm như gái 18 rớt thê thảm. Các cổ chiến lược mình mua như FPT, FMC, HPG, NKG đều âm vốn.
Sách có cũng lời khuyên là nên mua khi giá xuống và bán khi giá lên. Nhưng than ôi tiền dành cho chứng khoán mình đã mua hết rồi. Giờ thị trường xuống nhưng tiền đâu. Làm mình nhớ tới lời khuyên bên trên giữa việc tăng giảm tỉ trọng cổ phiếu và trái phiếu. Khi thị trường xuống như này là lúc nâng tỉ trọng cổ phiếu bằng cách mua thêm vào. Mình có nên thực sự suy nghĩ tới việc mua trái phiếu không nhỉ?
Nhưng đây là lời khuyên dành cho nhà đầu tư phòng vệ. Mình có muốn là kiểu này không? Không, mình muốn chủ động, mình tìm đọc sách này và bỏ thời gian tìm hiểu phân tích công ty. Nên hãy thử đọc tiếp xem sao.
22/03 10:19
Tr.88 → 114
Tạm
Chương 3 nói về lịch sử chứng khoán Mỹ để có cái nhìn quá khứ làm bài học tương lai. Còn chứng khoán Việt Nam thì sao? Mình có thử tìm hiểu sơ giai đoạn 2006-2008 khi cổ phiếu tăng kinh hoàng vào năm 2007 rồi năm sau giảm về lại mức của 2006. Khi VN gia nhập WTO lượng cổ phiếu mua bởi nước ngoài tăng kinh khủng ai cũng hào hứng nhưng rồi cuộc khủng hoảng tài chính nổ ra dòng tiền tháo chạy bỏ mặc các nhà đầu tư ở lại. Hồi đó mình học cấp 2 chả cảm nhận được điều gì cả.
Hiện VN đang chờ nâng hạng chứng khoán, đây có phải là cơn rũ bỏ cuối? Nhưng NN đâu ngu tại sao họ lại không giữ trước để chờ giá tăng mà lại bán tháo? Liệu họ có biết trước điều gì không? Và họ mua chứng khoán bằng đô hay VNĐ, VNĐ đang mất giá. 1 đô gần 28.000 rồi. Giờ là lúc nên thận trọng hơn. Liệu có nên mua thêm vào để trung bình giá không? Hãy suy nghĩ trước khi hành động.
21/03 13:56
Tr.68 → 88
Hay
Chương 2 nói về cách ứng phó với lạm phát, cần quản lý tài sản như thế nào để phòng ngừa lạm phát.
Điều tôi học được là phải trừ đi lạm phát trong bất kì lợi nhuận nào tạo ra được. Ví dụ nếu đầu tư cổ phiếu lời 10% với mức lạm phát 4% thì lợi nhuận thực tế chỉ là 6% thôi. Năm nay lương của tôi tăng 2,4% trong khi lạm phát là 3,5%, vậy vốn bản thân của tôi đã giảm hơn 1%/năm... Chính bản thân tôi ở trong công ty này đã bị mất giá so với năm trước. Năm ngoái mức tăng của tôi hơn 4%. Công ty đã ăn bớt đi rồi, và tiền thì đi từ túi người này vào túi người kia...
Sách khuyên rằng phải chọn loại tài sản nào có thể bảo vệ khỏi lạm phát, có nghĩa là khả năng sinh lời phải hơn tỉ lệ lạm phát hoặc chi phí sinh hoạt tăng hằng năm. Người bình luận có chia ra làm 3 loại vốn là:
- Vốn tài chính: như tiền mặt, cổ phiếu, bất động sản,... có khả năng thanh khoản cao.
- Vốn bản thân: phần lương công việc chính thức, các khoản đầu tư vào bản thân như học lấy bằng, học thêm kỹ năng mới,...
- Vốn vật chất: các loại tài sản như nhà cửa, xe cộ, đồ đạc sưu tầm, sách vở,... có thể bán được.
Phải phân chia các loại tài sản này cho phù hợp để tránh bỏ hết trứng vào một giỏ.
Sách cũng gợi ý các loại tài sản đầu tư kèm lợi hại của nó đi kèm với lạm phát.
Hiện vàng đã tăng khá cao, giờ mua vào cũng nhiều rủi ro. Bất động sản đang chững lại, thanh khoản không cao. Thị trường chứng khoán đang ảnh hưởng nghiêm trọng bởi chiến tranh Mỹ-Iran ảnh hưởng tới nguồn cung dầu. Cảm giác mọi thứ đều bất ổn và không có kênh an toàn cho tiền. Liệu có nên giữ tiền mặt để chờ thời? Mặc dù tiền mặt mất giá bởi lạm phát và giảm giá rất nhiều với đồng đô la nhưng nếu bỏ vào các kênh nêu trên nó có tăng không hay sẽ giảm hơn?
Hay khoảng thời gian này là lúc đầu tư vào vốn bản thân? Trau dồi kĩ năng AI, học thêm các kĩ năng khác như lái xe hơi, viết lách, ngoại ngữ,...
20/03 13:44
Tr.0 → 68
Hay
Chương 1: Đầu tư hay đầu cơ?
Chương này cố phân biệt giữa 2 kiểu người tham gia thị trường chứng khoán là đầu tư và đầu cơ.
Đầu tư (invest) là người tìm hiểu kỹ càng doanh nghiệp, xem việc sở hữu cổ phiếu là một phần của doanh nghiệp đó, họ đặt cược vào giá trị nội tại của doanh nghiệp và kì vọng mua được giá thị trường chiết khấu (dưới giá) của doanh nghiệp đó để đạt được một mức lợi nhuận thoả đáng và hạn chế rủi ro nguồn vốn.
Đầu cơ (speculate) là người mua để bán với giá cao hơn khi có thể. Họ không quan tâm nhiều đến doanh nghiệp mà tập trung vào các phân tích trên biểu đồ kèm tin tức. Giá lên thì mua, xuống thì bán ra.
Kẻ thù lớn nhất trong đầu tư chính là bản thân mình. Làm chủ tâm lý trước, không nghe theo đám đông. Đầu tư là một hành trình cô độc, có nhiều khi tất cả mọi người đều xem mình là một kẻ ngốc.
7 đức tính của một nhà đầu tư vĩ đại:
- Tò mò: luôn học hỏi, tìm tòi
- Hoài nghi: để biết khi nào thì điều tốt đẹp đó khó mà xảy ra
- Độc lập: tự mình làm không phải nghe theo ai
- Khiêm tốn: để giữ mình
- Kỷ luật: để chống lại giông bão
- Kiên nhẫn: điều tốt đẹp sẽ đến
Có 2 kiểu nhà đầu tư:
- Phòng vệ: chỉ cần sinh lời trung bình, không muốn tìm hiểu nhiều, mua cổ phiếu theo tháng hoặc quý.
- Xông xáo: muốn sinh lời cao hơn mức trung bình, chấp nhận bỏ thời gian công sức ra để tìm hiểu, phân tích doanh nghiệp, thị trường.