←
Quay lại
23/05/2026
•
4 phút
•
Đọc John Carter và công chúa Hoả Tinh
Trở lại với cuốn sách tuổi thơ. Đây là tiểu thuyết đầu tiên tôi đọc được ngoài những đoạn trích trong sách vở nhà trường. Đó là năm lớp 10, đúng cái tuổi mơ mộng với bao xúc cảm mới lớn đã đưa trí tưởng tượng của tôi bay lên sao Hoả, nơi có nàng công chúa đẹp đẽ, kiêu hãnh dõi nhìn về Trái Đất ngóng trông người chồng của mình. Nội khung cảnh đó cũng đã quá thơ mộng và lôi cuốn với tuổi trẻ của tôi rồi.
Một điều đặc biệt khác nữa là nó không phải sách của tôi mà của thằng bạn học. Nó đem lên lớp đọc. Tôi ngồi kế bên tình cờ thấy bìa sách xanh lá với người phụ nữ da ngâm mạnh mẽ đứng bên con thú hung dữ. Nó ma mị và đầy lôi cuốn như lời mời mọc tham gia một chuyến phiêu lưu cùng họ vậy. Thế là tôi mượn của thằng bạn và đọc ngấu nghiến như những bài văn, thơ được in trong sách giáo khoa mà mùa hè trước năm học nào tôi cũng đọc. Mặc dù tôi viết rất dở và điểm văn lẹt đẹt!
Đầu tiên phải công nhận tài kể chuyển của tác giả. Ông kể rất mượt và lôi cuốn với lối nói chuyện dí dỏm. Hãy tượng tượng một người đàn ông hạ giới bình thường tình cờ một đêm đang bị truy đuổi ngước nhìn sao Hoả sáng cam và giơ tay về hướng ấy thì bỗng đâu được xuyên không lên thẳng sao Hoả, bắt đầu một chuyến phiêu lưu trên miền đất sa mạc mà cuối chặng đường là tình yêu với viên ngọc đẹp nhất hành tinh.
Sách được viết vào năm 1917 nên các kiến thức khoa học vũ trụ không hẳn chính xác như hiện tại đã khám phá. Như việc chỉ có một nhà máy sản xuất khí quyển truyền đi hết cả hành tinh để toàn thể cư dân trên đó thở hay một nhà máy nước dẫn theo ống ngầm khắp hành tinh để phục vụ đời sống, tưới tiêu. Rồi nào là 9 luồng suy nghĩ, 9 màu ánh sáng,... Nhưng đó là những sáng tạo thú vị, nghe có vẻ hợp lý. Và, bạn biết gì về sao Hoả mà cho là nó sai?
Câu chuyện đan xen những khúc mắc, những đoạn twist về mối quan hệ của các nhân vật, những sự thật bị bỏ rơi hay những lời tai nghe mắt thấy làm tan nát trái tim, đủ các tình huống li kì cho một bộ phim (và thực tế là có phim chuyển thể từ sách). Trong số đó tôi rất thích chú "chó" thú cưng trên sao Hoả tên là Woola với sự tận tâm, lòng trung thành với chủ. Vẻ ngoài tuy rất hung dữ nhưng bên trong là tấm lòng vàng. Đâu phải lúc nào cũng nhìn mặt mà bắt hình dong!
Những con người da xanh sao Hoả với lục chi và thân hình to lớn mà qua hàng trăm cành nhánh của sự tiến hoá hàng triệu năm đã đi theo con đường hiếu chiến, khiến họ dần vô cảm. Nhưng ở đâu có tình yêu ở đó nở ra đoá hoa hạnh phúc. Và nó cứ thế nhân giống vào những tâm hồn khác. Nhưng những điều đẹp đẽ thường phải đánh đổi bằng mất mát và không có quả ngọt nào là dễ dàng.
Thế là đã 10 năm John Carter phải rời xa vợ con mình và 25 năm tôi mới được đọc lại câu chuyện của anh. Và dù tuổi đời đã nhiều hơn, va chạm, sứt mẻ cũng nhiều nhưng cảm xúc khi đọc lại nó vẫn không thay đổi. Vẫn là sự tò mò, háo hức trẻ con, sự đồng cảm, hồi hộp, nhẹ nhõm cũng như tình yêu với nàng công chúa xứ Helium nào có khác chi lúc đó. Có chăng là niềm tin về ngày đoàn tụ của gia đình anh đã lớn mạnh hơn. Hẹn gặp lại anh trong chuyến hành trình tiếp theo nhé!
Mãi là câu chuyện đẹp tôi hằng yêu thích.
Một điều đặc biệt khác nữa là nó không phải sách của tôi mà của thằng bạn học. Nó đem lên lớp đọc. Tôi ngồi kế bên tình cờ thấy bìa sách xanh lá với người phụ nữ da ngâm mạnh mẽ đứng bên con thú hung dữ. Nó ma mị và đầy lôi cuốn như lời mời mọc tham gia một chuyến phiêu lưu cùng họ vậy. Thế là tôi mượn của thằng bạn và đọc ngấu nghiến như những bài văn, thơ được in trong sách giáo khoa mà mùa hè trước năm học nào tôi cũng đọc. Mặc dù tôi viết rất dở và điểm văn lẹt đẹt!
Đầu tiên phải công nhận tài kể chuyển của tác giả. Ông kể rất mượt và lôi cuốn với lối nói chuyện dí dỏm. Hãy tượng tượng một người đàn ông hạ giới bình thường tình cờ một đêm đang bị truy đuổi ngước nhìn sao Hoả sáng cam và giơ tay về hướng ấy thì bỗng đâu được xuyên không lên thẳng sao Hoả, bắt đầu một chuyến phiêu lưu trên miền đất sa mạc mà cuối chặng đường là tình yêu với viên ngọc đẹp nhất hành tinh.
Sách được viết vào năm 1917 nên các kiến thức khoa học vũ trụ không hẳn chính xác như hiện tại đã khám phá. Như việc chỉ có một nhà máy sản xuất khí quyển truyền đi hết cả hành tinh để toàn thể cư dân trên đó thở hay một nhà máy nước dẫn theo ống ngầm khắp hành tinh để phục vụ đời sống, tưới tiêu. Rồi nào là 9 luồng suy nghĩ, 9 màu ánh sáng,... Nhưng đó là những sáng tạo thú vị, nghe có vẻ hợp lý. Và, bạn biết gì về sao Hoả mà cho là nó sai?
Câu chuyện đan xen những khúc mắc, những đoạn twist về mối quan hệ của các nhân vật, những sự thật bị bỏ rơi hay những lời tai nghe mắt thấy làm tan nát trái tim, đủ các tình huống li kì cho một bộ phim (và thực tế là có phim chuyển thể từ sách). Trong số đó tôi rất thích chú "chó" thú cưng trên sao Hoả tên là Woola với sự tận tâm, lòng trung thành với chủ. Vẻ ngoài tuy rất hung dữ nhưng bên trong là tấm lòng vàng. Đâu phải lúc nào cũng nhìn mặt mà bắt hình dong!
Những con người da xanh sao Hoả với lục chi và thân hình to lớn mà qua hàng trăm cành nhánh của sự tiến hoá hàng triệu năm đã đi theo con đường hiếu chiến, khiến họ dần vô cảm. Nhưng ở đâu có tình yêu ở đó nở ra đoá hoa hạnh phúc. Và nó cứ thế nhân giống vào những tâm hồn khác. Nhưng những điều đẹp đẽ thường phải đánh đổi bằng mất mát và không có quả ngọt nào là dễ dàng.
Thế là đã 10 năm John Carter phải rời xa vợ con mình và 25 năm tôi mới được đọc lại câu chuyện của anh. Và dù tuổi đời đã nhiều hơn, va chạm, sứt mẻ cũng nhiều nhưng cảm xúc khi đọc lại nó vẫn không thay đổi. Vẫn là sự tò mò, háo hức trẻ con, sự đồng cảm, hồi hộp, nhẹ nhõm cũng như tình yêu với nàng công chúa xứ Helium nào có khác chi lúc đó. Có chăng là niềm tin về ngày đoàn tụ của gia đình anh đã lớn mạnh hơn. Hẹn gặp lại anh trong chuyến hành trình tiếp theo nhé!
Mãi là câu chuyện đẹp tôi hằng yêu thích.