Quay lại
31/03/2026 6 phút

Đọc sách Quả chuông ác mộng

⚠️ Lưu ý trong sách có nội dung liên quan tới tự tử, bạn nào cảm thấy không phù hợp, dễ bị ảnh hưởng thì không nên đọc nhé!

Câu chuyện bắt đầu với sự kiện nhà Rosenberg lên ghế điện tử hình. Như là một điềm báo trước những gì sẽ xảy ra sau này với cô. New York là một thành phố phát triển bậc nhất thế giới thời bấy giờ nhưng dưới góc nhìn của cô nó lại nóng bức, khói bụi và đầy mùi hôi. Vậy New York nào mới đúng, người ta có cảm nhận như vậy không hay đã có một điều gì ảnh hưởng tới suy nghĩ của cô? Nhưng đó là nơi bắt đầu câu chuyện.

Cô luôn cảm thấy những người ở đây sống giả tạo, luôn nhìn thấy mặt không tốt của họ và rất khó kết bạn. Cô còn tự ti về ngoại hình của mình không được đẹp nên không hấp dẫn những chàng trai, và nhiều thứ khác làm cô khép mình nữa.

Rồi đến chàng trai tên Buddy Willard, là một sinh viên y khoa, người mà cô thầm thích tới 5 năm mà anh không đoái hoài nhưng chả hiểu sao khi anh ta để ý tới cô thì cô lại không thích anh ta nữa vì bỗng nhiên cô cũng nhận ra sự đạo đức giả của anh xuất phát từ cái hôm một đứa bé chào đời.

Nó xuất phát từ một câu chuyện khác làm cô liên tưởng nằm trong một tập truyện ngắn. Ngoằn ngoèo quá nhỉ. Chuyện về một cây vả với chàng trai Do Thái và nữ tu sĩ Công Giáo. Hai người bắt đầu đi hái vả để gặp nhau, tình cảm dần nảy sinh rồi đến một ngày tình cờ có một tổ chim trên cây với chú chim non mới chào đời thì tay anh chạm vào tay cô và thế là từ đó cô không còn đi hái vả với anh nữa!?

Tại sao lại kể câu chuyện này? Ở đây mình cảm giác như nhân vật chính đang bị ám ảnh với việc sinh con. Cô sợ mang bầu, cô còn trinh. Xâu chuỗi lại thì mình đón cô muốn quan hệ nhưng sợ có thai và điều này luôn khắc khoải trong cô làm cô không dám bước qua một cánh cửa khác. Càng rõ ràng hơn khi về cuối truyện, cô tâm sự với bác sĩ tâm lý của mình và được bà cho lời khuyên đi ngừa thai. Sau đó cô liền quan hệ với một người đàn ông mới gặp trên đường. Máu tuôn xối xả cho như gột rửa hết tất cả, như một phép màu để cô thành người tự do. Nhưng câu chuyện này vẫn còn xa.

Vấn đề là điều gì dẫn cô tới quyết định tự tử? Nó là quá trình của nhiều thứ kết hợp. Đầu tiên là cô bạn cùng phòng tên Doreen. Cô này rất xinh đẹp. Khi đi cùng nhau ra ngoài, cánh đàn ông chỉ để ý Doreen mà phớt lờ cô. Tới cả việc cô đi cùng Doreen về phòng của gã đàn ông mồi chài để ngồi một góc nhìn hai người tình tứ. Lúc này cô ví bản thân như cái lỗ trên sàn, một lỗi lầm, một thứ làm mất vẻ đẹp của sàn.

Rồi tới những ước mơ của cô. Một đoạn mình khá ấn tượng là khi bà chủ tạp chí nơi cấp học bổng hỏi rằng ước mơ của cô là gì thì trong đầu cô nảy ra những hình ảnh được vẽ rất đẹp và bài bản nhưng khi mở miệng trả lời thì theo bản năng lại nói rằng không biết làm gì cả. Cô không có ước mơ hay cô không dám nói ra điều mình mơ ước?

Một đoạn khác ấn tượng nữa khi nói về tương lai dùng hình ảnh (lại là) trái vả. Người ta mơ mộng những tương lai tươi đẹp ngọt ngào như trái chín nhưng có quá nhiều trái và ăn một trái là bỏ những trái còn lại thế là người ta ngồi đó nhìn và thèm và tất cả trái cây ấy già héo nhăn nhúm và người ta chết đói… Cuộc sống là phải lựa chọn, ngồi im cũng là lựa chọn và kết quả của nó khá rõ ràng còn lựa chọn bò ra cành rồi dang tay hái trái ngọt thì khó nhưng thành quả lại ngọt. Cả đời ăn được bao nhiêu quả không biết nhưng một quả cũng đã là trải nghiệm quý giá rồi.

Rồi lại đến sex, đến cảnh đi chơi với Marco một gã do bạn Doreen giới thiệu. Tên này thù ghét đàn bà và hắn hiếp cô, may là cô vùng chạy được nhưng đổi lại là một vết thương tâm lý khác.

Bấy giờ cô mới cảm nhận mình bị tâm thần. Dần dà cô luôn cảm nhận có một quả chuông ác mộng bằng thuỷ tinh treo lủng lẳng trên đầu. Nó làm cô chết ngạt, không cựa quậy vùng vẫy ra được. Đoạn kể về quá trình tự tử hay đến viện tâm thần tôi đọc không nổi. Cảm giác rất khó chịu, nặng nề và có khi muốn ói. Chỉ có thể rút ra một điều là tâm lý, tâm thần rất quan trọng. Nó ảnh hưởng cả một cuộc đời.

Và lúc này cô bị đem đi trị liệu bằng điện đốt não. Hình ảnh Rosenberg ùa về. Nó ám ảnh cô. Cái cảm giác bị xoá nhoà như lau bảng, khi chỉ còn lại màu bảng đen...

Để rồi khi mất đi trinh tiết, trùng hợp sao là lúc cô sắp được ra viện. Câu chuyện kết thúc dở chừng trước khi biết cô có đậu phỏng vấn để được phép ra viện hay không. Một kết thúc mở, phần còn lại phải để tự cô cũng như một cuộc đời nào đó tự nó bắt đầu.

Nội dung nặng nề nhưng cách hành văn của tác giả rất mượt mà, câu văn gãy gọn dễ hiểu, với cái tài viết bình bình nhưng đọc rất hài và tếu táo. Đưa ra những tình huống đối lập rồi làm nổi bật sự ngược đời nên dễ cười. Thế nên tuy nặng đô nhưng vẫn đọc được.

Đọc xong thì mình cảm thấy không quá khắt khe với những người "overthinking" hay nhút nhát vì có thể cũng có một quả chuông vô hình treo trên đầu họ làm cho họ không thể bộc bạch bản thân một cách thoải mái, tự do nhất được.

Và cũng quan trọng đó là sức khoẻ tâm thần. Hãy bảo vệ, nuôi dưỡng nó khoẻ mạnh để đương đầu với cuộc sống phía trước.
Cảm ơn bạn đã đọc bài.
0

Thảo luận trên Bluesky

Đi

Đang tải bình luận...

Powered by Bluesky AT Protocol